Thoát khỏi ung thư não giai đoạn cuối nhờ lá đu đủ và trinh nữ hoàng cung

Viện 108 cũng trả về, bác sĩ Thắng còn nói thêm: “Nếu mỗ não để cắt bỏ khối u thì cơ hội thành công chỉ là 1% và nếu có thành công đi nữa thì cũng chỉ kéo dài thêm sự sống được một thời gian rất ngắn.

Thoát khỏi ung thư não giai đoạn cuối nhờ lá đu đủ và trinh nữ hoàng cung

Thoát khỏi ung thư não giai đoạn cuối
Với khối u màng não ở vùng hố thái dương trái là 3,61cm x 3,64cm, bà Mơ bị các bệnh viện trả về. Bà đã ở những ngày tận cùng của giai đoạn cuối. Thế mà nhờ kiên trì uống nước sắc lá đu đủ và trinh nữ hoàng cung, khối u kia đã bị “tiêu diệt” hoàn toàn. 

 
Mắt lồi như nhân vật trong… phim hoạt hình

Khi tôi đến nhà bà Đoàn Thị Mơ (thôn Lạc Thiện, xã Trực Thái, Nam Trực, tỉnh Nam Định) thì bà đang sàng gạo. Ông Quyết – chồng bà hỏi: “Chả dám tin là bà ấy còn sống đến bây giờ đâu. Ngày trước ung thư não, nó đẩy mắt lồi ra, cái xương bướm (một xương trong nền sọ – TG) cũng lồi lên sợ lắm”. Rồi hai ông bà thay nhau kể lại thời kỳ đau ốm khung khiếp của bà Mơ.

Khoảng năm 2001, bà Mơ cứ thấy đau, nhức con mắt bên trái, Khi mắt còn tinh nhanh , bà làm lụng đủ mọi việc trong nhà ngoài đồng, thế mà từ hồi bị đau mắt, bà nhìn cái gì cũng như bị lệch đi, làm mọi việc khó khăn. Cái bờ ruộng nhìn thẳng thớm, đi lại bao năm mà bây giờ bà cứ bước chân hụt xuống ruộng. Lúc nông nhàn, bà đeo giỏ đi móc cua thì toàn chọc cái móc không trúng lỗ hang cua. Bà đi mua thuốc về tra mắt, lại lên tận thị trấn khám và mua thuốc tây uống.  Cứ vừa uống vừa tra mãi mà không khỏi. Không thể không làm việc vì còn phải nuôi 3 thằng con trai, bà nghĩ đến việc cứ làm mà không cần tin vào mắt mình nữa. Thế là bà đi trên bờ ruộng, đi móc cua không theo sự chỉ đạo của mắt. “Cứ chệch ra 30 phân so với cái bờ, cái hang cua theo mắt mình nhìn thì đấy mới là bờ thật, hang cua thật”, bà nói.

Hai ông bà vừa quần quật làm nuôi các con, vừa chắt bóp từng đồng để thuốc thang chữa mắt. Nhiều lần ông Quyết phải đi vay mượn khắp nơi để đưa vợ lên viện mắt kiểm tra. Ông kể: “Cứ triệu nọ triệu kia đổ vào mắt bà ấy. Bấy giờ tiền triệu ở quê là to lắm rồi. Thế nhưng mắt mũi vẫn thế, có khỏi đâu, càng ngày cứ càng lồi ra.” Tôi hỏi: “Ngày đấy mắt bác gái lồi ra đến mức nào ạ?”, ông Quyết im lặng một lát rồi nói: “Biết tả thế nào bây giờ nhỉ? Thỉnh thoảng các cháu nội nhà tôi xem phim hoạt hình, nhìn những con vật lồi hẳn mắt ra ngoài là tôi lại nhớ đến con mắt của bà nhà tôi hồi đấy. Các cháu nội xem thì cười vang nhà, còn tôi thì lại rớm khóc …”.

Hy vọng sống chỉ là 1%

Bà Mơ bảo lúc đầu chỉ lồi mắt, lồi xương bướm thôi, sau khi những cơn đau đầu khủng khiếp kéo đến: “Như là có kim, có mũi khoan xoáy vào tận óc ấy”. Những cơn đau khiến bà không thể kiểm soát được hành vi, bà chạy khắp nhà, khắp sân, bạ đâu là đập đầu vào đấy.

 
 Nhân vật trong bài viết: Đoàn Thị Mơ


Thấy bệnh của vợ ngày càng nặng, đầu năm 2004, ông Quyết đưa vợ đi khám ở bệnh viện Việt Đức và bệnh viện Ung Bướu, song cả hai nơi đều trả về vì bà Mơ đã ở những ngày … tận cùng của giai đoạn cuối. Cùng làng với ông bà có đại tá – TS – bác sĩ Đỗ Văn Thắng công tác ở Viện 108, ông Quyết cậy nhờ đưa bà Mơ vào đó xem có còn hy vọng gì không. Khi chiếu chụp ở đây, các bác sĩ cũng kết luận bà đã ở giai đoạn cuối.

“Khối u màng não ở vùng hố thái dương trái là 3,61cm x 3,64cm cơ mà”, ông Quyết rùng mình nhớ lại.

Viện 108 cũng trả về, bác sĩ Thắng còn nói thêm: “Nếu mỗ não để cắt bỏ khối u thì cơ hội thành công chỉ là 1% và nếu có thành công đi nữa thì cũng chỉ kéo dài thêm sự sống được một thời gian rất ngắn. Chi phí thì quá lớn, nhà ông bà lại nghèo, chỉ có cách đưa về nhà bồi dưỡng, chăm sóc, tìm nguồn thuốc Nam điều trị để kéo dài được ngày nào hay ngày ấy…” Bà Mơ bấy giờ 48 tuổi. Anh con trai lớn là Nguyễn Minh Trí đang theo học sư phạm, biết tình trạng bệnh của mẹ nên cắn răng đốt hết sách vở, quyết nghỉ học để chăm sóc mẹ, và để đỡ tốn tiền của gia đình.


Về điều trị tại nhà, mỗi lúc bị khối u trong não hành là bà Mơ lại chạy lại đập đầu khắp mọi chỗ. Các con thì thay nhau ngồi ngoài cổng ngăn không cho họ hàng xóm giềng đến thăm, vì bác sĩ dặn phải dấu bà, chứ để bà biết bà nghĩ thì càng nhanh chết. Ông Quyết lặn lội đi Hòa Bình, Yên Bái, Thái Nguyên, cứ nghe ai mách có loại thuốc Nam nào chữa ung thư là ông tìm đến bằng được. Thuốc mang về, bà Mơ đều uống nhưng mắt thì vẫn cứ lồi ra, những cơn đau triền miên hơn, khủng khiếp hơn.

Bài thuốc “học lỏm” từ già bản

Vắt óc ra nghĩ phương cách kéo dài sự sống cho vợ, ông Quyết nhớ lại thời kỳ mình chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên, ông và bốn đồng đội bị nhọt rất đau, nhức. Một già bản ở Sa Thầy – Kon Tum đưa các chú bộ đội về nhà để chữa. Ông Quyết theo già bản đi hái lá và hoa đu đủ đực về sắc lấy nước cho cả năm anh em uống. Mấy ngày sau, nhọt lớn nhọt bé của mọi người đều lặn hết. Nghĩ vợ mình không biết còn sống được mấy ngày, mà đằng nào cũng chết, ông chạy quanh xóm xin lá đu đủ về băm nhỏ, phơi khô rồi sắc lấy nước cho vợ uống hằng ngày. Bà Mơ kể: “Thằng Trí cố bón cho tôi từng thìa nước, tôi nuốt mà chẳng còn cảm giác gì nữa”.

Ông Quyết kể tiếp: “Tôi còn nghe nói có cái cây trinh nữ gì ấy cũng chữa được ung thư. Tôi lại cứ tưởng cây trinh nữ đấy là cây xấu hổ. Khi tôi gọi điện hỏi thăm đồng đội ở Kiên Giang, anh ấy mới bảo không phải đâu, đó là trinh nữ hoàng cung, gần giống như cây hoa loa kèn. Anh ấy sẽ gửi cây ấy cho tôi vì lo tôi chưa quen sẽ không phân biệt”. Có được lá trinh nữ hoàng cung, ông Quyết sắc cả lá trinh nữ và lá đu đủ cho vợ uống. Chưa đầy một tháng con mắt trái của vợ ông đã bớt lồi, những cơn đau đầu cũng giảm bớt.

Phải nhờ người gửi lá trinh nữ hoàng cung ngoài tận trong Kiên Giang ra, nhiều lúc cũng bất tiện, nên ông Quyết đi khắp nơi nhờ người này người kia để xin củ trinh nữ hoàng cung về trồng. Mỗi lần cây mọc lên là ông lại gọi điện về Kiên Giang miêu tả cây rồi hỏi đồng đội xem có đúng là cây trinh nữ hoàng cung không. Nhưng lần nào ông cũng nhận được câu trả lời là đó là hành tây hoặc hoa loa kèn thôi. Thế là sau rất nhiều lần trồng nhầm phải hành tây và hoa loa kèn, ông nhờ bạn gửi củ trinh nữ hoàng cung từ tận Kiên Giang ra để trồng và nhân giống.

Đều đặn uống nước sắc lá đu đủ và trinh nữ hoàng cung, chỉ ba tháng sau con mắt của bà Mơ đã trở lại bình thường, xương cánh bướm cũng không lồi ra nữa. Để tăng thêm sức khỏe cho vợ, ông Quyết còn trộn tam thất với mật ong, ép bà Mơ ăn mỗi ngày. Ông Quyết kể: “Bấy giờ tôi theo dõi sự tiến triển và tình hình của bà ấy có khác gì bác sĩ đâu. Này nhé, cùng là thịt gà, thịt lợn nhưng con nào mà chăn thả ngoài vườn thì bà ấy ăn vào lại vị đau, nhưng gà, lợn mà nuôi ở trang trại thì ăn lại êm, chẳng đau đớn gì cả. Phải kiêng cả hải sản, thủy sản tanh. Kiêng cả các loại đồ lên men như các loại dưa muối, cà muối, rượu chè. Trứng thì chỉ được ăn lòng đỏ, tôm cũng chỉ được ăn nõn thôi. Tôi cũng có biết sao lại thế đâu. Ăn cái gì mà sau đó bà ấy bảo “nó lại giật giật ở thái dương ông ạ” thì dừng, chuyển sang ăn thứ khác”.

Sau ba năm kiên trì uống nước sắc lá đu đủ và trinh nữ hoàng cung, bà Mơ đi khám lại thì được bác sĩ thông báo là khối u của bà đã “chết” hẳn, hóa thành vôi ở trong não rồi, không cần phải phẫu thuật nữa. Con mắt trái của bà Mơ cũng trở lại bình thường. “Bảy, tám năm nay sức khỏe của tôi đã hoàn toàn bình thường, tôi cấy hái hơn một mẫu ruộng, trồng rau trong vườn, nuôi lợn, chăn gà nữa. Duy chỉ có nữa mặt bên trái là chết hết các dây thần kinh cảm giác thôi. Bây giờ có bẹo má tôi cũng không thấy đau đớn gì đâu, nên  mỗi lần tôi đi ăn cỗ, ông nhà tôi lại dúi cái khăn mùi soa vào tay, bảo thi thoảng phải lau má đi, nhỡ thức ăn dính lên má lại không biết thì ngượng chết”, bà vui vẻ kể.

Sơn Nam Thượng/Theo Tuổi Trẻ & Đời Sống

 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây